6/1/11

Noname!

Một cảm giác chán. Chán chường tất cả.
Chán yêu
Chán ghét
Chán hờn
Chán dỗi
& cũng.
Chán nhớ.
Không hiểu sao mấy ngày nay cái cảm giác này cứ ào ào liên tục xuất hiện trong cái sọ não của tôi. Thời điểm đầu năm đáng nhẽ ra mọi cái đều mới mẻ đều tươi trẻ nhưng riêng đối với tôi cái khoảng thời gian này thật là buồn. Buồn! Tôi cũng không rõ là tại sao mình lại như vậy.
Một mình nhiều khi lại thấy thoải mái, không lo, không nghĩ lại làm mình thấy khoẻ hơn. Phải chăng mình đã chán tất cả rồi hay sao.
Trong người tôi dạo này như có một con ma nằm ẩn ở trong đấy. Nhiều lúc cứ muốn gắt, muốn cãi nhau với ai đó cho thật đã thì lúc đó mới cảm thấy dễ chịu. Và rất ghét phải trả lời những câu hỏi tại sa và như thế nào. Ngày trước đối với mình thì đâu co sao nhưng dạo này thì khác. Thay đổi nhiều quá, thay đổi đến mức mình không biết phải làm thế nào nữa. Mệt mỏi quá đi thôi.
Hôm trước, có dịp lang thang dạo bộ trên những con phố Hà Thành cảm thấy trong thật thanh thản và dễ chịu. Ngồi quán cafe một mình từ sáng cho tới tận chiều. Đọc sách, uống cafe và đôi lúc liếc nhìn những đôi bạn trẻ bàn bên cạnh, ngắm nhìn dòng người hối hả đi trong tiết trời giá lạnh. Lần đầu ngồi ngâm mình trong quán cafe lâu như vậy, lúc đó mới biết thế nào là cảm giác đi giết thời gian.
Ngồi một mình lại nghĩ vẩn vơ, nghĩ về mình về người và về một người. Nhớ những ngày xưa cũ, nghĩ về chuyện mai sau và hoài niệm về mối tình đó. Nhớ đó, nhưng rồi lại thôi. Tôi lại trở về với thực tại, cái thực tại là hiện giờ tôi chỉ có một mình.
Và ngoài trời gìơ đây lạnh lắm, gió thổi liên hồi...

18/12/10

“ Hãy giữ vững niềm tin trong cuộc sống, bạn sẽ làm được những điều mình mơ ước”
"I believe in you"

14/12/10

"Ngày mai, mình đi thi"

Một học kỳ nữa lại qua. Bao nhiêu vất vả học hành, đan xen với công việc, nhiều lúc tưởng chừng như quá sức đối với tôi.
Đối với việc học phải căn ke lịch học sao cho tiết kiệm thời gian nhất, đối với công việc phải làm sao để xin nghỉ để mà đi học. Chính những điều đó đã làm mình cảm thấy thật mệt mỏi và yếu đuối.
Nhưng rồi, đâu lại vào đó. Mình cũng đã học gần hết một kỳ, đi làm cũng được vài tháng. Cũng đã tự lập được một phần nào. Đấy là cái kết quả mà mình đạt được.
Ngày mai, mình sẽ đi thi. Không biết kết quả sẽ như thế nào, nhưng mà mình vẫn cảm thấy trước mắt mình vẫn còn vô vàn lối đi, còn vô vàn điều may mắn. Chính vì thế, ngày mai đi thi mình cũng có quyền được mơ ước chạm đến những điều may mắn. hehe.
Trước giờ lên xe đi HN. Tranh thủ gõ vài dòng tâm sự nhỏ nhoi với chính mình để tạo nên niềm an ủi, niềm động viên để " Ngày mai, mình đi thi".

10/12/10

Ốm

Trời mấy ngày nay bỗng trở lạnh. Lạnh thật chứ không phải là đùa đâu. Cái lạnh đã quật ngã tôi, làm cho tấm thân "gầy" tròn của tôi bị ốm. Hichic.
Chán thiệt đấy. Lâu lắm rồi mình vẫn khoẻ là thế vẫn anh hùng lực lưỡng là thế. Giờ thì bị ốm, không dám nằm, chỉ dám ngồi. Ngồi để than cái cuộc đời sao lại bị ốm.
Ôi ốm... ôi ho.... ôi tịt mũi quá đi thôi. huhu.
Ôi cái cuộc đời này làm tôi bị ốm

5/12/10

M­ơ một hạnh phúc

Một giấc mơ chợt đến trong đêm tối, một cảm xúc tràn về lúc thức dậy và một nỗi buồn len lõi suốt cả ngày.
Một cảm giác mơ, được mơ như thể bạn đang được sống thật trong một thế giới thật, đầy màu sắc vui tươi, tràn ngập niềm hạnh phúc. Tuy nhiên cái cảm giác đó không biết nó đến lúc mấy giờ nhưng chỉ biết nó vụt tắt chỉ bởi tiếng chuông báo thức.
Ôi tôi ước gì tiếng chuông điện thoại không đánh thức tôi dậy, ước gì giấc mơ đó trở thành sự thật thì tốt biết bao và tôi ước gì được sống trong phút giây đó.
Nhưng đó chỉ là giấc mơ, sau giấc mơ là lúc tôi tỉnh lại, tôi trở lại cuộc sống không như giấc mơ. Hình như đối với tôi em chỉ đến trong giấc mơ. Một giấc mơ hạnh phúc.

1/12/10

Chỉ tại tôi nhớ em!

Chỉ là anh nhớ em
Muốn nghe giọng em hát
Muốn nghe giọng em cười
Muốn được nắm tay em
Đi trên một chặng đường,

Chỉ là anh nhớ em
Bao đêm anh đã khóc
Khóc vì để mất em
Khóc vì anh nhớ em.

Chỉ là anh nhớ em
Nhớ ánh mắt ngày ấy
Cái ánh mắt ngây dại
Hút hồn chàng trai trẻ
Mà không ai khác là anh.

Chỉ là tôi nhớ em
Sao đôi môi lại khô thế
Đôi mắt lại đẫm ướt.
Tất thảy đều chỉ do, chi tại
...Tôi nhớ em